Khấp điếu văn Kính tiễn biệt Mẹ & tứ tuyệt Kính đề ở lăng mộ Người 


 

   

                                  

 

KHẤP ĐIẾU VĂN

 

THÀNH KÍNH THƯƠNG TIẾC MẸ

Nhũ danh PHAN THỊ TRỊNH

Pháp danh Nguyên Niệm


Mẹ kính yêu,

 

Trong những giây phút trước khi tiễn biệt Mẹ đến nơi yên nghỉ cuối cùng và cõi vĩnh hằng xa thẳm, chúng con và các cháu vô vàn thương tiếc Mẹ.

 

Cả cuộc đời 82 năm của Mẹ như hiện rõ trong tâm trí con cháu.

 

Con cháu của Mẹ được biết tuổi thơ, thời con gái của Mẹ qua ánh mắt quý trọng và hồi ức trong sáng của bà con, bạn bè Mẹ, từ những ngày tháng ấu thơ của con cháu cho đến lúc con cháu trưởng thành, tưởng như khắc in trong tâm khảm. Tất cả những di sản đức hạnh và kỉ niệm đến trường ấy về Mẹ cùng những mẩu chuyện từ lời Mẹ kể, mẹ có ngờ không, là những hạt vàng, viên ngọc di sản Mẹ để lại.

 

Con cháu của Mẹ còn được biết về thuở lấy chồng, sinh con, dạy cháu của Mẹ, qua những ấn tượng thường ngày hồn nhiên mà sâu sắc như thế.

 

Khi lớp con cháu lớn lên, về những năm tháng tuổi già cho đến những tháng ngày ngắn ngủi lâm bệnh của Mẹ, con cháu cảm nhận bằng tất cả tri giác trong đời sống gia đình, họ tộc hằng ngày.

 

Trọn cuộc đời 82 năm của Mẹ đã thành thơ ca lưu hành trên cõi đời này, từ ngày đứa con trai còn lại của Mẹ biết làm thơ, và sẽ còn là nguồn thơ ca cao quý nhất.

 

Con cháu còn biết kể đến bao giờ cho cạn, sống lại những ấn tượng với bao cảm xúc thành kính, thương tiếc đến bao giờ cho vơi những gì đã trở thành di sản tình cảm và gia phong Mẹ đã để lại, mà về mức độ rõ nét, khắc sâu vào tâm khảm con cháu, đồng hương, láng giềng, hẳn Mẹ không ngờ đến.

 

Mẹ kính yêu,

 

Hôm nay đây, trong những giây phút cuối trước linh cữu Mẹ, trong ngôi nhà thân yêu của Mẹ, ngôi nhà của ngọn cỏ huyên – biểu tượng Người Mẹ trong cổ thi –, nơi đang nghi ngút khói hương, lung linh ánh nến, và bổng trầm trong âm vực sâu lắng là tiếng kinh kệ, chuông mõ của các nhà sư, biết bao niềm thương tiếc dâng đầy!

 

Hôm nay đây, trong giây phút này, trước khi con cháu, bà con nội ngoại, đồng hương, láng giềng thành kính, vô vàn thương tiếc tiễn biệt Mẹ về nơi yên nghỉ cuối cùng, cõi vĩnh hằng xa thẳm, biết bao giọt nước mắt đã ứa tràn trên mí mắt và trong những trái tim thân thuộc, quen biết Mẹ!

 

Mẹ kính yêu,

 

Con cháu quỳ lạy trước linh cữu Mẹ, trầm thống suy tưởng về biểu tượng ngọn cỏ huyên – biểu tượng Người Mẹ –, ngọn cỏ khiêm tốn thay, mà lớn lao, cao quý thay, ngọn cỏ chứa cả suối ngàn, biển lớn mênh mông tình thương con cháu, thực chất chính là cây cổ thụ toả rợp công ơn đến vô cùng, mãi mãi.

 

Với sự hiện diện của quý tăng sư, con cháu và bà con nội ngoại xin cùng đồng hương, láng giềng, đạo hữu của mẹ thành kính tiễn biệt mẹ!

 

 

TP.HCM., sáng ngày 24 tháng 10 năm HB7

(14-9 năm Đinh hợi HB7)

Thứ nam, quyền trưởng nam của mẹ:

Trần Xuân An

thành kính viết.

Ngày đọc điếu văn: 27-10 HB7 (27-9 năm Đinh hợi HB7).
 
Trang gốc 1    |     Trang gốc 2 
 
 
 

 

          

(Đinh Mão 1927 - Đinh Hợi 2007) 

NHÀ CHÁY.  QUÁN XIÊU. THƯƠNG XỨ VẮNG 

TIN NHOÀ. THUYỀN GIẠT. VỌNG TANG XA

MƯƠI NĂM PHỐ NHỎ, NGUÔI LÒNG MẸ

VẠN THUỞ LĂNG CAO, SÁNG ẢNH BÀ

   

Những mốc thời gian ghi dậm dấu ấn trong cuộc đời Mẹ, trong từng câu thơ:

1968, 1972, 1975

1977, 1982, 1983

1991

2007